Cõi ân tình trĩu nặng ấy được chưng cất từ muôn điều thân thuộc hiện diện mỗi ngày ở nơi chốn thân thương ấy. Một dòng sông xanh trong uốn lượn, ôm trọn cả dải đất làng; một con đường làng quanh co gồ ghề đá sỏi; một mái nhà ấu thơ chở che ta đi qua bao mưa nắng thăng trầm…

Sau tháng năm bộn bề trôi nổi, việc đầu tiên khi ghé về quê nhà, tôi thường múc một gầu nước giếng mát trong khoả lên đầu, lên mặt, gột rửa hết bụi bặm đường xa. Rồi ngủ một giấc thật say dưới mái hiên nhà, nghe ngọn gió nồm từ dòng sông thổi bạt lên hoà cùng văng vẳng tiếng gà trưa nhảy ổ. Khoảnh khắc ấy chợt thấy lòng mình nhẹ nhõm, an yên đến lạ thường.

Quê nhà, mỗi lần về lại, tôi chợt chạnh lòng thương đến nôn nao khi nhìn lên vầng trán, khoé mắt chằng chịt vết chân chim của đấng sinh thành. Khẽ nắm đôi bàn tay nhăn nheo, gầy guộc đã chăm bẵm, nâng niu, trau chuốt cho tôi suốt một cuộc đời lặng thầm khó nhọc. Về nhà, tôi lại được làm một đứa trẻ, để được vỗ về mà tự thấy mình nông nổi, nhỏ bé nhường nào.

Thương sao bếp mẹ đơn sơ đượm nồng lửa ấm, tí tách reo vui mỗi sớm mỗi chiều. Căn bếp gửi gắm vào đó ân tình lòng mẹ cho những bữa cơm dẫu đạm bạc mà mỹ vị đặn đầy. Yêu biết mấy thơm thảo hồn quê chưng cất từ trong tiếng gọi, câu chào trọ trẹ chân phương với bao thiết thân, gần gũi.

Tấm tình của người quê từ trong cái mộc mạc, có khi xuề xòa mà chứa đựng xiết bao ân tình nặng trĩu. Sự ngay thẳng, chân thành khác xa với những niềm nở nặng phong cách “đãi bôi” ta thường bắt gặp đâu đó trong phép ứng xử ở thành thị. Bởi thế mà, mỗi dịp về thăm quê, thật khó lòng từ chối những lời mời sang chơi nhà, mời cơm từ xóm giềng thân thuộc.

Nhiều lần tôi tự chất vấn mình rằng, cuộc đời này mình còn được bao chuyến về quê, còn bao nhiêu thời gian để được thăm nom, chăm sóc mẹ cha nữa? Những câu hỏi ấy neo vào đau đáu tâm tư của đứa con xa xứ là tôi bây giờ, khi mãi canh cánh bên lòng món nợ ân tình với quê hương, với mẹ cha để mãi còn những nghĩ suy, trăn trở.

Cũng vì nặng gánh áo cơm nên có mấy ai được chọn nơi sống cho mình mà không phải đánh đổi, thậm chí phải hi sinh ngay cả những điều gần gũi, thiêng liêng nhất. Để rồi, từ sâu thẳm lòng mình cứ đầy vơi nỗi nhớ mong, khắc khoải khôn nguôi. Nỗi nhớ ấy cứ đặn đầy theo năm tháng, bền sâu như một cõi ân tình, hoài nhắc về cội nguồn, quê xứ.

Giữa phồn hoa bụi bặm, giữa tất bật mưu sinh, thèm biết bao nhiêu đôi phút giây yên bình, được dựa lưng vào quê nhà mà cơi nới muộn phiền, xua đi những âu lo, hoang hoải. Nơi chốn thân thương ấy, đã bao lần tôi trìu mến cất thành lời vọng gọi trong niềm nhớ vô bờ: quê ơi…

Ngô Thế Lâm

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

sex

jun88

jun88

789win

12Bet